1on 22/08/11, 10:57 am

td_dethuong
Mem Cấp 2

td_dethuong
Mem Cấp 2

Cám ơn Cha Mẹ Empty Cám ơn Cha Mẹ


Mỗi ngày thức dậy, tôi phải đối diện với thật nhiều chuyện làm tôi đau đầu, tôi không mong chào đón ngày mới chúc nào. Đối với tôi bây giờ, chỉ có được đi ngủ là sung sướng nhất trên đời. Tôi mệt mỏi với việc sáng nào cũng đến sở làm, làm từ 7h dến 5h chiều, về phải đi chợ, nấu ăn rồi không kịp cơm nước đã phải đi học. Tối về 9h, ăn cơm, rửa chén, giặt giũ... những công việc không tên chiếm hết thời gian để tôi có thể nghĩ đến những chuyện khác. Kể cả chuyện học cũng vậy, lâu rùi tôi không có được một lúc học bài một cách nghiêm túc, hậu quả là tôi kết thúc môn học vừa rồi chỉ với 2đ, một kết quả tệ vô cùng trong suốt quá trình học của tôi trước giờ. Tôi cũng không còn thời gian tám với những người bạn của mình, nên càng ngày giữa chúng tôi càng thêm khoảng cách. Ngay cả bạn trai của tôi, lâu rồi hai đứa cũng chẳng hẹn hò gì nữa. Mỗi ngày trôi qua với tôi chỉ là sự mệt mỏi và chán nản. Tôi ghét cuộc sống bây giờ, tôi cảm thấy cô đơn, cảm giác như ai cũng xa lạ với mình. Rồi một ngày, tôi gặp không may mắn trong việc, tôi u sầu không biết phải chia sẻ cùng ai. Bỗng điện thoại reo, tôi nhận ra đó là số điện thoại của mẹ. Tôi nhắc máy và nghe từng lời hỏi han của cha mẹ, bất chợt tôi đã khóc. Đã lâu rồi, với công việc, học tập, tình yêu tôi đã bỏ quên gia đình của mình. Tôi thật bất hiếu. Cha biết là tôi đang khóc, cha tưởng tôi bị bệnh gì, cha nói: "Chừng nào con mới về? Nếu con cảm thấy mệt thì đừng làm nữa, cố gắng học thôi". Lời nói nhẹ nhàng, nhưng với tôi lại có một sức mạnh kỳ lạ, nó làm tôi quên hết những áp lực mà tôi phải chịu. Để tôi biết rằng bên tôi còn có nột gia đình, một tình cảm thiêng liêng đang dành cho tôi. Tôi cảm thấy mọi buồn phiền đều tan biến, ngay lúc đó, tôi chỉ muốn chạy ù về nhà, ôm lấy những người thân của mình và nói rằng:"Con xin lỗi vì đã lâu rồi không về thăm mọi người, con cám ơn cha mẹ, nhờ cha mẹ mà con mới biết được, không bao gờ con phải cô đơn!!!"



Ngày hôm qua đi rồi không trở lại
Sống phải nhìn về phía tương lai

2on 22/08/11, 12:11 pm

A Lãng
Quản Trị Viên

A Lãng
Quản Trị Viên
http://www.nmtc.forumvi.com

Cám ơn Cha Mẹ Empty Re: Cám ơn Cha Mẹ


Tôi có thể hiểu và chia sẽ với bạn.
Bạn rất thương gia đình mình đúng không, đặc biệt là cha mẹ của mình , người thân thiết nhất của mình. Họ đã tạo ra mình, nuôi nấng mình, dạy mình khôn lớn. Họ rất thương yêu mình và trong lòng họ luôn nghĩ rằng lúc nào con mình cũng là trên hết.
Đó là những ý nghĩ của những người cha, người mẹ rất mực thương con.
Vậy tại sao bạn phải buồn, bạn hãy luôn nhớ rằng bên cạnh mình luôn có những người rất mực yêu thương mình. Có lúc không phải bạn bè vì đôi khi họ không hiểu mình, nhưng còn người thân, còn cha mẹ ,đôi khi tình thương không thể hiện bên ngoài của họ.và đôi khi họ cũng rầy la, nhưng trong lòng họ thật chất ko phai ghét mà là thương. Đó là điều hạnh phúc nhất của những nguwoif con biết thương cha, thuwong me .
Còn việc làm, tôi nhớ ko lầm thì bạn chính là người đã thổ lộ rồi.
Những cái buồn bực mà bạn kể trên đó đều là những áp lực do công việc gây ra.
đôi lúc tâm trạng bạn không được tốt khiến bạn thấy chán nãn mọi việc. Nhưng đó chỉ là nhất thời thôi bạn.
Ai đi làm mà không phải chịu áp lực chứ, nhưng nếu biết cách giữ cho tâm trạng luôn bình tĩnh, thì mọi việc sẽ qua hết. Đã nói là nhất thời thì nó không tồn tại trong bạn lâu được. Bạn đừng trách time gian coog việc đã làm mất đi tự do của bạn. Mà bạn hãy xem công việc đó là cái để giết thời gian và làm bạn quên đi muộn phiền. Chủ yếu là sự sắp xếp ở bạn.
Lời khuyên cuối cùng dành cho bạn là Hãy tập trung vào một vấn đề thì sẽ dễ dàng giải quyết hơn .
Chúc bạn vui, khỏe, gia đình hạnh phúc và thành công trong công việc nha Vui Qua

« Xem bài viết trước  |  Xem bài viết kế tiếp »

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất